blog.hoatle.info

just a value creator.

Oh, My Lover! (Part 1)

(To my love. Try your best, honey!)

(Tôi viết bài này để động viên mình, động viên em cố gắng nuôi hy vọng – dù có là mong manh nhất)

Tôi giờ đây không biết phải làm sao, biết làm gì nữa bởi vì em thực sự đang ốm rất nặng – đã hơn một tháng rồi mà chưa đỡ, tôi đã chạy thầy chạy thuốc mà chưa thấy tiến triển gì, giờ đây tôi cảm thấy thật bất lực và đau khổ khi ngày lại ngày thấy em càng tàn tạ, yếu ớt. Càng nghĩ đến em, càng đau khổ khi thấy em càng yếu dần thì những kỉ niệm vui – buồn của hai đứa càng tràn ngập trái tim tôi, dằn vặt tôi.

Đó là một ngày hè cuối năm lớp 10 – một ngày định mệnh – khi tôi một mình đang đi học về ngu ngơ đạp xe chậm rãi trên con đường vừa lẩm nhẩm hát một bài hát đang “hot” nào đó, bỗng thấy một cô bé xinh xắn (kém tôi tầm 1-2 tuổi) đang mỉm cười nhìn ra ngoài đường (trông em dễ thương kinh khủng í) mà ngoài đường vắng chỉ có mình tôi –> chắc chỉ nhìn tôi thôi. Em đang diện một chiếc áo thun trắng xinh, khuôn mặt rạng rỡ đầy vẻ thông minh làm tôi “chết” ngay từ cái nhìn đầu tiên. Trên đường về nhà hình ảnh em, một cô bé xinh xắn – thông minh – dễ thương ám ảnh tôi, thôi thúc tôi. Vậy là tôi đã “đổ cái rụp” sau cái nhìn chết người đó – em đúng là người con gái trong mơ của đời tôi.

Sau lần đó tình yêu tôi lớn dần theo năm tháng trong âm thầm. Tôi vốn tính nhút nhát, em lại là vừa xinh, thông minh, học giỏi – biết bao nhiêu thằng cũng “chết vì yêu” như tôi. Tôi nghĩ thầm chắc em kiêu lắm nhưng tôi đã lầm bởi vì em quá kiêu. Những khi bắt gặp ánh mắt tôi nhìn em đắm đuối em không thèm nhìn lại, đôi mắt sáng long lanh không dành chỗ nơi tôi khiến tôi càng quyết tâm chinh phục em cho kì được. Em thờ ơ ngoảnh mặt làm ngơ. Nhờ một thằng bạn rủ đi chơi và hoá ra thằng đó quen em, vậy là a-lê-hấp tôi đã làm quen được với một-nửa-thì-tương-lai của mình. Được nói chuyện cùng em, nghe giọng em, nhìn vào ánh mắt em đã khiến chúng ta hiểu nhau hơn, tôi yêu em nhiều hơn. Phải nói rằng điều ấn tượng đầu tiên của tôi về em là em quá đẹp, quá xinh, quá dễ thương. Còn điều ấn tượng thứ hai của tôi về em là em quá giỏi, quá thông minh, dường như gì em cũng biết. Tôi có thể ngồi hàng giờ nghe em nói chuyện, chỉ để được nhìn vào nụ cười dịu êm, đôi mắt long lanh bừng sáng của em. Tôi bị cuốn hút nhất là đôi mắt long lanh, nụ cười sáng chói, và đôi tay mềm mại của em.

Kể từ đó em chính là một phần trong tôi, trước khi đi ngủ tôi nghĩ về em, trong giấc mơ em là vị thiên thần của tôi, và em là hình ảnh xuất hiện đầu tiên trong tôi. Thấm thoắt thì cũng được gần hai năm khi mà tôi chuẩn bị thi tốt nghiệp rồi thi vào đại học. Thời gian này phải bù đầu với bài tập, với ôn thi chính vì vậy tôi không liên lạc với em thường xuyên lắm, thường gặp nhau chỉ hỏi thăm nhau thôi. Tuy thời gian không gặp nhau nhiều nhưng tình yêu tôi dành cho em không hề thay đổi, em vẫn luôn là niềm mơ ước của tôi. Trong thâm tâm tôi chỉ tâm niệm đúng một điều phải học thật cố gắng, phải đỗ vào ĐH, khi đó tôi sẽ đủ tự tin và dũng cảm để nói với em “ba từ quan trọng”.

Thời gian không đợi ai, cuối cùng tôi cũng đã đỗ vào khoa ngoại ngữ trường ĐHBKHN. Niềm vui khôn tả xiết, nó đã cho tôi đủ can đảm và tự tin để nói với em, cũng là để nói thật với lòng mình bởi vì cả cuộc đời này tôi sẽ dành trọn tình yêu của mình cho người con gái tôi yêu – người đó chính là em. Tôi gọi điện cho em và nói với em rằng mình đã đỗ ĐH, em rất vui và chúc mừng tôi. Không thể bỏ lỡ cơ hội, tôi nói có chuyện muốn gặp em và hẹn nhau ở cổng trường vì nhà em ở gần trường mà (hôm đó là chủ nhật –> vắng –> he he, phải tận dụng chứ). Tôi đạp xe mấy cây số đến trường không quên mua một bó hoa ly thơm và thật đẹp. Từ xa tôi đã thấy em đang đứng ở cổng trường, khi nhìn thấy tôi em mỉm cười – nụ cười đã làm tôi không thể không yêu em. Tiến đến gần em tôi đưa bó hoa ra tặng nhưng em không nhận nói: – Anh vừa đỗ ĐH, em phải tặng hoa chúc mừng anh mới phải chứ. Sao anh lại tặng hoa em?

Giọng tôi run run: “Anh… Anh… đỗ ĐH chính là nhờ em,…Ah…mà nói chính xác hơn là nhờ… tình yêu anh dành cho em đã giúp anh cố gắng, phấn đấu. Và giờ anh đến cảm ơn em và… Anh yêu em!” Sau giờ phút đó tôi hầu như không còn cảm giác gì về không gian, thời gian nữa. Những gì tôi có thể cảm nhận được là nụ cười, ánh mắt long lanh của em nhìn tôi đầy cảm động đón nhận bó hoa tôi tặng, và bàn tay mềm mại thon nhỏ đang nắm lấy tay tôi. Vậy là chúng tôi yêu nhau.

(Tobe continued…)

Comments