blog.hoatle.info

just a value creator.

May 17, 2007 - Kỷ Niệm đáng Nhớ

Không ngờ trên đất Hà Nội vẫn còn người tốt. Ở đây tui nói người tốt là người buôn bán tốt, và người tốt tôi nói đến sau đây là người bán tốt.

Quả là thế này, sáng qua sau 2 ngày xa cách mới lại được gặp thằng em. Thằng em phải gửi bên bác quen cách xa cũng phải 2 cây vì ngõ vào nhà người ta đang sửa đường ống nước mới. Đào loạn tùng bậy hết cả lên, inh tai nhức óc, rùi lại còn vụ để đất bừa bãi không có lối đi xe nữa chứ. Đấy, chính vì không có lối đi xe mà phải xa thằng em 2 ngày. Đi bộ mất 15 phút qua đón thằng em, ghớm mới 2 ngày nó đã giận dỗi mình, mãi chả chịu đi. Đạp toát cả mồ hôi mà nó vẫn ỳ ra, vào số đề ga mãi mới được, giận gì giận chứ vào tay tui thì xong tuốt he he. Nhìn có vẻ thấy em đói, đồng hồ báo thường 6 vạch, thấy chập chờn ở vạch số 3. Bình thường còn 1 vạch tui mới cho em ăn, tự dưng hum nay hứng chí lâu ngày gặp nhau khao em một bữa. Trong túi quần có 22,5K với lại 1 cái USB. Tưởng cho em ăn chắc không tốn vì em đang no mà, tui hí hửng lao vào nhà hàng dành thức ăn phục vụ dành riêng cho thằng em. Đấy là cửa hàng bán xăng và xăng cũng đã tăng giá 11,8K/1L. Vào cửa hàng quát to:

- Chị cho em đầy.

Chị ý sạc xoẹt một cái đã đầy bình, ủa sao nhanh thế nhỉ. Nhìn bảng tiền thấy đề có 25; đoán thử 25K thế nào được, thằng em vẫn còn no cơ mà. Vậy là “hồn nhiên chưa đến mức điên” đưa cho chị bán xăng 2,5K và cười, định hỏi chị sao ít thế. Chị cười:

- 25K em ạ.

Thôi rùi, cả nhà có 22,5K lấy đâu ra tiền trả giờ??? Móc cả hai túi ra còn tờ 50K nhưng rách nhiều quá (đứa em gái cho) chả dám đưa cho chị ý. Loay hoay nghĩ kế mãi, không nhanh khéo bị ăn chửi ấy chứ. Đi mua hàng ở Hà Nội kiểu này thì bị chủ quán chửi là chuyện bình thường.

- Chị ơi, em giờ chỉ có từng này. Chị cầm hộ em với lại giữ cái USB này tí nữa em mang tiền ra trả ạ.

May mà có USB này, không thì bỏ xe lại mất. Trông chị bán xăng duyên duyên, mặc đồng phục bán xăng màu xanh bạc nhưng không giấu được vẻ đẹp thực sự của người con gái Việt Nam. Rất tình cảm, dễ thương và có lòng tin vào mọi người. Chị bào thui em cứ cầm lấy cái này đi (chắc chị không biết USB), tí nữa mang trả tiền chị cũng được. Thêm một phẩm chất đặc biệt chính xác và đáng kính trọng của chị đó chính là rất biết cách nhìn người. Tui đây một đấng nam nhi đầu không đội trời chân đi dép đạp đất, vẻ mặt sáng ngời và đặc biệt rất đáng tin he he. Chị đúng là No. 1 về khả năng này đấy. Tại sao chị lại để cho 1 thằng không quen biết nợ tiền như thế (dù không đáng là bao nhiêu) nhưng cái quý chính là tấm lòng, lòng tin vào người khác – người đáng tin như tui chẳng hạn. Giá mà mọi người đều có lòng tin vào người khác và người khác lại là đáng tin thì hay biết bao dấu biết giá như chẳng bao giờ là sự thật cả bởi nếu là sự thật thì chẳng ai thèm giá như nữa. Người con gái Việt Nam thật đáng quý, đáng trân trọng biết bao.

Bình luận

  • (¯`•.º-:¦:-† Tuấn♥Lâm†-:¦:-º.•´¯) (2007-5-31 09:47:00):

thế rút cuộc là mày đã trả tiền chị ý chưa?

  • hoatle (2007-6-3 08:27:00):

Mày nghĩ tao là người thế nào mà có mấy khìn không trả chị ý. Lúc đó về một lúc xong đem tiền ra, vì nhà cũng gần đấy tao đi bộ ra đem trả. Đứng một lúc chị ý còn hỏi mình làm gì đấy? Ở đây chỉ bơm xăng thôi. Đưa tiền cho chị, chị mới ờ ờ…

Comments