blog.hoatle.info

just a value creator.

October 08, 2007 - Bad Mood

Mấy ngày nay mình cứ như người mất hồn, chả thiết gì cả. Lúc nào cũng trống rỗng, như cần 1 cái gì đó để bấu víu mà không (hoặc chưa) có gì bấu víu được. Cả tối nay lang thang, cũng chả làm được jì.

Thường cuối tuần mình bỏ hết mọi thứ sang 1 bên, không làm jì thì ngủ (yeah), thỉnh thoảng rủ mấy đứa bạn cũ đi đâu đó chơi hoặc đến chỗ chúng nó chơi. Hôm nay đã hẹn trước mấy đứa tối nay đi ăn ốc mà hình như đứa nào cũng bận, dửng dưng. 1 thằng thì đi chơi xa tận 8h mới về, 1 thằng thì về quê, 1 đứa thì đang ôn thi không đi được, 1 đứa nữa ở cùng fòng với đứa ôn thi thì không đi nếu đứa cũng fòng không đi cùng, cuối cùng bảo đi rồi mua jì về cho đứa ôn thi cũng được nó mới đồng ý. Còn 1 đứa nữa từ quê lên, đợi nó ở tận trạm xe buýt, đèo về tận ktx, rồi lại bảo có 3 đứa thì nó cũng không thích đi, lại mệt nữa, mai đi học sớm. Thế là thôi, bảo nó đi nghỉ, chứ nó mệt mà cũng không hứng thú thế ai lại.., chỉ thấy hơi buồn, cuối tuần rủ mấy đứa tụ tập 1 tí mà cũng chả được. Lại lang thang, lại lững thững, chả biết đi đâu. Thấy đứa nào cũng có vẻ không hào hứng, nhắn tin cho mấy đứa kia nghỉ luôn, hẹn lần khác.

Ở nhà đã dặn bác tối nay không ăn cơm rồi, chả lẽ lại về, mà những dự định không đạt được ức chế lắm. Lại nghĩ đi đâu cho hết buổi tối này, nhớ có lần uống bia với 1 anh đợt trước học cùng lớp C0610K, thế là rủ đi uống bia luôn.

Bia hay rượu thì mình chả thích (bằng chứng là ở nhà bố bảo cũng có uống đâu, nhưng hồi bé bố mà không cho uống là khóc ngay, ui xí hổ quá), chỉ thích đồ nhắm thôi he he. Ăn nem chua chấm với tương ớt cay chảy nước mắt thì ngon phải biết, lúc ăn không cay chứ nói chuyện vài câu mà không ăn tiếp là y như rằng cay không nói năng được gì, lại bia, lại ăn, lại nói (không bít bọn hàng bia có cho gì vào tương ớt không???). Thế mà 1 lúc cũng tương hết 4 cốc, lâu lắm rồi mới lại có cảm giác say say, lơ tơ mơ, đơ đơ. Có mỗi 2 anh em ngồi nói chuyện cũng chả vui, mà thật ra mình chả thích nói gì cả, cứ chạm cốc rồi cười, rồi nghe ông anh nói về chuyện ở quê (Thanh Hoá) vừa xong phải đắp đê, trông đê, chống lụt thế nào như kiểu đánh giặc hồi xưa ý. Cả làng trên làng dưới đi lánh nạn, gồng gánh TV, tủ, bò, lợn, gà… đi sơ tán, chạy lên núi cắm trại (hic) ở tạm vài ngày. Con trai con gái thanh niên đi trông đê, kè đê hết. Có cả đội chuyên hát các bài ca cách mạng cổ vũ tinh thần anh em nữa cơ, con gái xúc đất, con trai vác đất hoành tráng lắm. Vì thời gian có hạn cũng không tả chi tiết được.

Đấy, bia không thích nhưng chỉ thích mồi thôi. Uống xong vào chỗ ông anh nghỉ ngơi 1 lúc cho tỉnh rồi về cũng tầm 10h. Thỉnh thoảng có vụ anh em, bạn bè tụ tập ngồi tâm sự cũng hay, mà thường có bia rượu thì nói chuyện mới “phê”.

Xem nào, thích nhất ăn ốc nóng, lần nào về quê cũng dắt 2 đứa em (mà thực ra 2 đứa đó cũng bị thằng anh đầu độc rồi hay jì ý, cũng thích luôn :)) đi ăn ốc nóng ờ quán nhà 1 thằng bạn học với nhau suốt từ cấp 1 – cấp 2. Đấy là quán No.1, nước chấm đậm đà, vừa ăn vừa xuýt xoa (vì ốc nóng bỏng tay, ớt cay chảy nước mắt, nước mũi), mà bác cũng quý nữa chứ, 4k/bát. Nước chấm đậm đà, có đĩa sung muối vừa ngọt, vừa chát, hơi chua và cũng cay nữa. Ốc ngon thế chứ, ở HN này ốc nhạt nhẽo quá (hoặc chưa tìm ra quán nào ngon ngon, ai biết chỉ giùm cái). Ôi, lại thèm ăn ốc rồi, tuần sau về quê thôi.

Mọi chuyện lại gạt qua 1 bên, lại tiếp tục 1 tuần mới với nhiều điều mới mẻ, nhiều niềm vui hơn (mong là thế). Tự dưng ước gì có 1 người nào đó thì tốt nhỉ, 21 tuổi đầu mà chưa có 1 ai đó cũng hơi bị :|. Mấy đứa em họ (mới lớp 12) mà đã yêu đương kinh rồi, lần nào gặp cũng hỏi làm mình ngại quá.

Bình luận

  • (¯`•.º-:¦:-† Tuấn♥Lâm†-:¦:-º.•´¯) (2007-10-8 10:55:00):

Mày ra chỗ đoạn Liễu Giai đó có quán ốc ăn cũng ngon lắm hay ra Thuỵ Khuê cũng có mấy hàng rất ngon.MÀ mày là admin của HN quán mà bảo ko biết chỗ nào ăn ốc thì ko đc roài keke

  • hoatle (2007-10-9 12:45:00):

Căn bản là cũng không hay đi lắm, có mỗi 1 mình đi cũng chán :D. Còn HN quán chỉ còn trong ổ C thôi, tìm hướng phát triển khác, có tương lai hơn. Còn nhiều thứ phải học quá, càng ngày t càng thấy “nghu” é…

Comments